Combo 3 túi gạo lứt đỏ
409 người đã mua
230.000 đ
để đặt mua
Bột gạo lứt nảy mầm
1.250 người đã mua
145.000 đ Bao 1 kg
để đặt mua
Combo 3 túi trà gạo lứt
477 người đã mua
200.000 đ 3 túi 600g
để đặt mua
Chương trình giảm cân ThinBody
160 người đã mua
500.000 đ người
để đặt mua
Ăn chay khỏe mạnh Mac Vegan
9 người đã mua
2.935.000 đ
để đặt mua
NHIỀU BỆNH CÙNG MỘT LÚC, BỆNH PHỤ NỮ
242 người đã xem · Bình luận ·

NHIỀU BỆNH CÙNG MỘT LÚC, BỆNH PHỤ NỮ

Tôi với những bệnh thâm niên: LỚN TIM, NÁM PHỔI, SƯNG KHÍ QUẢN, ĐAU RUỘT, ĐAU BAO TỬ, SƯNG LÁ LÁCH, SỐT RÉT KINH NIÊN, ĐAU KHỚP vv.. (Những bệnh do BS cho biết) đi Bs C… Vợ tôi đi Bs K… chuyên bệnh đàn bà. Vợ tôi ít bệnh hơn, nhưng nguy hiểm nhiều: Bị ra HUYẾT BẠCH lâu năm rồi biến thêm bệnh SƯNG và LỞ LOÉT TỬ CUNG.
NỘI DUNG CHI TIẾT

NHIỀU BỆNH ĐAU CÙNG MỘT LÚC & BỆNH PHỤ NỮ


Một buổi chiều nọ, vào trung tâm tháng 6/65, một cặp vợ chồng có bệnh, tuổi mới 34-35 (Vợ tôi và tôi), đau khổ bước lên xe xích lô đi Bs tái khám. Tôi với những bệnh thâm niên: LỚN TIM, NÁM PHỔI, SƯNG KHÍ QUẢN, ĐAU RUỘT, ĐAU BAO TỬ, SƯNG LÁ LÁCH, SỐT RÉT KINH NIÊN, ĐAU KHỚP vv.. (Những bệnh do BS cho biết) đi Bs C… Vợ tôi đi Bs K… chuyên bệnh đàn bà. Vợ tôi ít bệnh hơn, nhưng nguy hiểm nhiều: Bị ra HUYẾT BẠCH lâu năm rồi biến thêm bệnh SƯNG và LỞ LOÉT TỬ CUNG. Nhiều người bảo là Ung thư tử cung. Thôi thì thuốc thang không thể kể xiết. Không ông bác sĩ nào có tiếng về bệnh đàn bà mà vợ tôi không đến chữa trị. Nhưng thất vọng! Bệnh vẫn bệnh, không giảm mà lại mỗi ngày một tăng. Hôm đó Bs K… khám lại, cấp thuốc và bảo bệnh nặng, phải qua bệnh viện lớn chữa điện trong tử cung. Vốn đã xanh xao vì bệnh hoạn, vợ tôi nghe như vậy khiếp sợ, mặt mày tái mét như tàu lá chuối non. Tôi ngao ngán, không nói một lời. Vợ tôi đã thế, còn bệnh tình tôi cũng ở trong giai đoạn nguy kịch. Theo Bs dặn, sau 15 ngày dùng hết thuốc trong toa phải trở lại tái khám. Thật là ngán ngấm! Nào chỉ phải hai vợ chồng đau ốm mà thôi đâu. Một đứa trai út (út hồi đó, chứ sau 2 tháng thực hành phép dinh dưỡng chính thực, thì nó đã mất chức rồi) dở sống dở chết, đang nằm ở nhà với bệnh trạng vô phương chẩn đoán. Lại thêm hai đứa đầu, Bs cho biết là bị thịt thừa trong cổ, đợi cháu nó lớn chút nữa thì cho đi cắt… Thật không cần phải đợi chết mới thấy cảnh địa ngục, vì chúng tôi đang hụp lặn trong ấy.

Chiếc xe xích lô đậu trước nhà. Chúng tôi tiều tụy lê bước vào, đặt gói thuốc Tây to tướng mới mua lên bàn. Vợ tôi đi nằm… Tôi cũng đi nằm… Suốt đêm không ngủ, cứ trằn trọc thở dài cho kiếp đời vô vị. Tôi tự hỏi: “Tại sao khổ như thế này?” Rồi tự trả lời: “vì bệnh”. Tại sao bệnh? Câu trả lời còn trong vòng trừu tượng, chẳng cứu giúp được gì cho sự đau khổ hiện tại của chúng tôi.

Sực nhớ quyển “Phương pháp Tân Dưỡng Sinh” mua cách mấy tháng, đã đọc qua nhưng chưa tin, xếp bỏ trong tủ. Tôi lấy ra xem lại. Tập trung tấp cả nghị lực bình sinh, đọc và suy gẫm từng câu một.  Càng ngẫm càng thấm thía. Ánh sáng cứu rỗi, càng rọi càng chiếu. Đọc hết sách thì nhân sinh quan của tôi thay đổi hẳn! Và câu hỏi “tại sao bệnh” tự nhiên được giải đáp một cách rành rẽ, thực tế, chí lý! Là vì ĂN. Vì văn trái phép nên khổ. Nếu ăn đúng phép tất vui, chứ gì! Tôi công nhận câu giải đáp này là một định lý của sự sống và tôi nhất quyết thực hành chứng minh.

Trời rạng đông tôi vùng dậy, tóm lượt cho vợ nghe những luận lý của nền Triết học OHSAWA, mà trong đó, lấy phép dinh dưỡng chính thực làm căn bản. Phúc thay, nhờ vợ tôi là một người ít hấp thụ nền học vấn gọi là “văn minh khoa học hiện đại”, trí phán đoán thiên nhiên chưa bị nhiễm độc mấy, nên nghe qua, đã có những nhận thức đúng đắn, đồng quan điểm với tôi, không một lời phản đối. (Xin đừng tưởng lầm rằng bà ngây thơ nên mới nghe đã tin). Tốt quá! Thế là thuận vợ thuận chồng rồi. Chúng tôi quyết định thực hành ngay phép dinh dưỡng Ohsawa kể từ ngày hôm đó. Việc làm đầu tiên của chúng tôi là đem đống thuốc Tây mới mua chiều hôm qua và tất cả những thuốc men còn lại trong tủ thuốc gia đình ra vườn đào hầm chon cất! Ngày lịch sử của gia đình chúng tôi khởi đầu một lộ trình sống mới, đầy ý nghĩa!

Thay đổi nếp sinh hoạt, từ vật chất đến tinh thần một cách đột ngột, chúng tôi gặp nhiều lung túng lúc ban đầu, nhưng dần dần nhờ sự kiên trì thực hành, mọi trở ngại thắc mắc tự nhiên được khai mở, nhờ trí phán đoán phát triển quân bình Âm Dương. Món ăn chính là Cơm lứt Muối mè va Tương đậu nành. Điều cốt yếu là nhai thật nhỏ. Những món ăn phụ cho vui miệng thì phải chú trọng đến kỹ thuật nấu nướng quân bình. Vấn đề này rất tế nhị, lý thú và chỉ những người có thực hành mới thấu hiểu một cách quá dễ dàng, không cần đến ai chỉ vẽ, miễn nắm được luật Ấm Dương. Riêng cháu nhỏ “út” bỏ hẳn sữa bò, xúp hầm thịt khoai…, chỉ thuần túy cho ăn cơm mem muối mè do mẹ nó nhai nhỏ, thỉnh thoảng thêm chút cá kho khô. Lối ăn này theo các bà mẹ “Văn minh” thì cho là mất vệ sinh và gớm ghiếc, nhưng nó chính là một phương pháp cứu sống em. Lúc đầu bé ăn rất ít, khóc la… Mặc kệ chúng tôi đã nhất quyết.

Thời gian trôi qua, ngày 3 bữa, lấy Cơm lứt muối mè là chính, làm căn bản cho sự sống, giảm lần mọi phiền toái không cần thiết, xua đuổi mọi lo âu vô cớ, không quá chìu chuộng, cung phụng cái xác thân của mình. Chỉ có thế và chỉ có thế thôi mà mọi bệnh hoạn của tôi, vợ tôi và hai con đã biến mất trong một thời gian ngắn, non 2 tháng! (Xin nhắc lại, ngoài sự ăn uống như trên, chúng tôi không dùng một thứ thuốc nào cả). Hiện tôi không biết bệnh hoạn là gì nữa! Các chứng đau kinh niên: TIM, PHỔI, LÁ LÁCH, DẠ DÀY, RUỘT, GAN vv… biến đi đâu hết! Người tôi thấy khỏe mạnh toàn diện! BỆNH HUYẾT BẠCH, SƯNG & LỞ LOÉT TỬ CUNG trầm trọng của vợ tôi cũng mất dạng lúc nào không hay, và sau 2 tháng thực hành phép dinh dưỡng chính thực Ohsawa thì có thai trở lại mà cháu đó, hiện nay đã hơn 2 tuổi. Đặc biệt cháu này từ lúc sinh đến giờ, chưa biết đau ốm là gì và nay nó sắp có em nữa. Còn thằng nhỏ “út” nói trên, vốn gầy ốm như sậy, sau 2 tháng ăn cơm mem muối mè, trở nên chảy lảy, vui vẻ, mập mạp… và hiện giờ, sau 36 tháng, khỏe mạnh lạ lung, trông như chú lực sĩ tí hon, thông minh, lanh lẹ, đầy ý chí. Còn cháu trai đầu, thịt thừa trong cổ tiêu tan lúc nào không rõ! Thật là huyền diệu!

Là những người đầy tật bệnh đau khổ, tự thân đã chứng nghiệm cho phép dinh dưỡng Ohsawa và với những kết quả quá tưởng tượng nên trên, làm sao chúng tôi không tin tuyệt đối rằng, nếu sống đúng phép dinh dưỡng chính thực thì thân không tật bệnh, tâm không phiền não, ngày ngày an vui. Và đây, theo tôi, chính là cảnh Thiên đàng giữa cõi Ta bà này.

Còn vấn đề “Chỉ ăn cơm lứt muối mè” có đủ nuôi thân thể không thì, căn cứ vào kết quả thực hành của cả nhà trong 3 năm tròn, tôi xin quả quyết rằng “Đủ” mà còn là yếu tố chính để nuôi dưỡng Tâm linh. Chúng tôi không tin rằng, chỉ ăn cơm gạo lứt muối mè không thôi thì lở răng, bại.. mà trái lại, khi nào thấy đau rang, lở nếu, hoặc bất kỳ một triệu chứng gì bất tường thì, chúng tôi lại áp dụng nghiêm chỉnh phương thức số 7 (Cơm lứt muối mè) là bệnh tiêu! Không những chúng tôi, mà còn biết bao người đã chứng nghiệm sự thật này. Đặc san SỐNG VUI của nhóm Gạo lứt HUế xuất bản đã dẫn chứng vô số.

Một điều mà bây giờ chúng tôi không dám nghĩ tới hoặc bàn luận nữa là vấn đề “khoa học thực nghiệm”. Vì rằng chúng tôi đã sinh ra và khôn lớn trong thời kỳ Khoa học thực nghiệm cực thịnh  này, nhưng rồi mới 35 tuổi (1965) mà đã tuyệt vọng muốn tự sát. Tôi cũng thừa nhận rằng, thật khó long mà đem nền Triết Lý Âm Dương dạy vẽ cho những người còn tin tưởng tuyệt đối vào Khoa học thực nghiệm mà chưa đủ can đảm sống đơn giản trong 10 ngày theo phép dinh dưỡng chính thực. Và  với những người này, cũng không thể giúp họ hiểu sự thậm thâm của nền triết lý để tự cứu chữa, vì lẽ thuyết Âm Dương thật sự là Nhất nguyên luận, mà họ là những người đang sống trong nhị nguyên.

Nguyện cầu Phép dinh dưỡng chính thực OHSAWA sớm phổ cập và thực hiện khắp thiên hạ để cõi Ta bà đau khổ này biến thành cảnh An lạc một cách quá dễ dàng….

LÊ VĂN TỊNH

(5  Lý Thường Kiệt, Đà nẵng, ngày 10/6/1968)

(SỐNG VUI số 24, tháng 9/1968)

GÓP Ý

Nói thực ra, Phương pháp Ohsawa tuy cực kỳ đơn giản và vô cùng kỳ diệu trong công cuộc trị bệnh, chưa nói cái hay về phương diện triết học ... nhưng không phải ai cũng thích áp dụng để tự chữa cho mình. Đó chẳng qua là cái khẩu vị ngon dở nó chiếm một vị trí có thể nói là quan trọng đến mức độ sinh tử của con người. Chính vì vậy mà chỉ khi đến mức đường cùng, đau khổ tột độ như tác giả bài viết trên, người ta mới chịu hy sinh cái khoái khẩu trần gian ấy, rồi nếu có cơ hội thì họ lại quay về "đường xưa lối cũ" ngay. Ăn cơm gạo trắng dẫu chay đi, thì họ nói là ăn bao nhiêu lâu cũng được, chớ cơm gạo lứt thì eo ối, khó! Nhai lâu mỏi cái hàm sai! Mất thì giờ quá! Đủ cách bào chữa cho cái ăn cố hữu sai lạc của mình! Theo chúng tôi nghĩ, nếu người ta không nhận ra cái ý nghĩa triết học Tự do - Hạnh phúc - Công bằng thực sự của nó, cũng như nếu thiên hạ không nhận chân ra đạo quả giải thoát huyền diệu trong Phật giáo thì khó có ai theo phương pháp Trường sinh lâu dài, cũng như không thể nào chịu khổ hạnh xuất gia hay ăn chay niệm Phật! Thế nên vấn đề vô cùng quan trọng tuy nằm nơi thực hành, nhưng bền bỉ cùng không, lại nằm ở chỗ lý thuyết có lãnh hội thấu đáo chăng mà thôi!
Hỗ trợ nhanh
HN 0988 33 70 89
HCM1 0975 936 397
HCM2 0166 296 3507
0243 8543 644
8h - 21h tất cả các ngày
Ai bảo chăn trâu là khổ

Tôi quản nàng này còn khổ hơn chăn trâu

 
Nhiều người xem