Combo 3 túi gạo lứt đỏ
409 người đã mua
230.000 đ
để đặt mua
Bột gạo lứt nảy mầm
1.250 người đã mua
145.000 đ Bao 1 kg
để đặt mua
Combo 3 túi trà gạo lứt
477 người đã mua
200.000 đ 3 túi 600g
để đặt mua
Chương trình giảm cân ThinBody
160 người đã mua
500.000 đ người
để đặt mua
Ăn chay khỏe mạnh Mac Vegan
9 người đã mua
2.935.000 đ
để đặt mua
Trỗng rỗng hoàn toàn - Thiền là gì?
3.446 người đã xem · Bình luận ·

Trỗng rỗng hoàn toàn - Thiền là gì?

Thiền là gì? – Bởi vì toàn bộ Tâm kinh này là nói về cái cốt lõi bên trong nhất của thiền. Chúng ta hãy đi vào trong nó
Bạn quan tâm đến
NỘI DUNG CHI TIẾT

Trỗng rỗng hoàn toàn - Thiền là gì?

Thiền là gì? – Bởi vì toàn bộ Tâm kinh này là nói về cái cốt lõi bên trong nhất của thiền. Chúng ta hãy đi vào trong nó.

Điều thứ nhất: thiền không phải là tập trung. Trong tập trung có một cái ta đang tập trung và có một đối tượng được tập trung vào. Có nhị nguyên. Trong thiền không có ai ở bên trong và không có gì ở bên ngoài. Nó không phải là việc tập trung. Không có sự phân chia giữa trong và ngoài. Cái trong cứ tuôn chẩy vào cái ngoài, cái ngoài cứ tuôn chẩy vào cái trong. Việc phân ranh giới, biên giới, đường biên không còn nữa. Cái trong là cái ngoài, cái ngoài là cái trong; nó là tâm thức bất nhị.

Tập trung là tâm thức nhị nguyên: đó là lí do tại sao việc tập trung lại tạo ra mệt mỏi; đó là lí do tại sao khi tập trung thì bạn cảm thất kiệt sức. Và bạn không thể nào tập trung được trong hai mươi tư tiếng, bạn sẽ phải lấy ngày nghỉ để nghỉ ngơi. Tập trung chẳng bao giờ có thể trở thành bản tính của bạn được.  Thiền thì không mệt mỏi, thiền không vắt kiệt bạn. Thiền có thể trở thành một việc trong hai mươi bốn tiếng – ngày tới, ngày qua, năm tới, năm qua. Nó có thể trở thành vĩnh hằng. Nó chính là bản thân sự thảnh thơi.

Tập trung là một hành động, một hành động có ý chí. Thiền là một trạng thái không ý chí, một trạng thái không hành động. Nó là thảnh thơi. Người ta chỉ thả mình vào bản thể mình, và bản thế đó thì cũng giống hệt như bản thể của tất cả. Trong tập trung có một kế hoạch, một sự phóng chiếu, một ý tưởng. Trong tập trung tâm trí vận hành từ một kết luận: ban đang làm điều gì đó. Tập trung bắt nguồn từ quá khứ.

Trong thiền định thì không có kết luận sau nó. Bạn không làm bất kì điều gì đặc biệt, bạn chỉ đơn giản hiện hữu. Nó không có quá khứ của mình, không bị quá khứ vấy bẩn. Nó không có tương lai của mình, nó là sự thuần khiết của tất cả tương lai. Nó là điều Lão Tử đã gọi là vi vô vi, hành động qua bất hành. Đây là điều các thiền sư đã từng nói: ngồi im lặng, không làm gì, mùa xuân tới và cỏ tự nó mọc lên. Bạn hãy nhớ, ‘tự nó’ chẳng có gì phải làm cả. Bạn không kéo cỏ mọc lên; mùa xuân tới và cỏ tự nó mọc lên. Trạng thái đó – khi bạn cho phép cuộc sống diễn ra theo ý kiến riêng của nó. Khi bạn không muốn hướng dẫn nó, khi bạn không muốn đưa ra bất kì điều khiển gì cho nó, khi bạn không thao túng, khi bạn không bó buộc bất kì kỷ luật nào lên nó – trạng thái của sự tự phát không kỉ luật thuần khiết đó, chính đó là thiền.

Thiền là trong hiện tại, hiện tại thuần khiết. Thiền là sự trực tiếp. Bạn không thể thiền được, nhưng bạn có thể trong thiền; bạn không thể trong tập trung được, nhưng bạn có thể tập trung. Tập trung là con người, thiền là điều thiêng liêng.

Tập trung có một trung tâm trong bạn; từ trung tâm đó nó đi ra. Tập trung có cái ta trong bạn. Trong thực tế người mà tập trung thật nhiều thì bắt đầu thu thập cái ta rất mạnh. Người đó bắt đầu trở thành ngày một mạnh hơn, người đó bắt đầu trở thành ngày một nhiều ý chí hơn. Người ấy trong có vẻ tự chủ hơn, hơn là một mảnh.

Con người của thiền thì không trở thành mạnh mẽ: người ấy trở thành im lặng, người ấy trở thành an bình. Sức mạnh được tạo ra từ xung khắc; tất cả sức mạnh đều là tự sự cọ xát. Từ cọ xát sinh ra điện. Bạn có thể tạo ra điện từ nước: khi dòng sông đổ từ núi xuống thì có sự cọ xát giữa sông và đá, và sự cọ xát sinh ra ra năng lượng. Đó là lí do tại sao những người tìm kiếm sức mạnh bao giờ cũng tranh đấu. Tranh đấu tạo ra năng lượng. Bao giờ cũng là thông qua cọ xát mà năng lượng được tạo ra, sức mạnh được tạo ra. Thế giới cứ đi vào trong chiến tranh mãi bởi vì thế giới bị quá chi phổi bởi ý tưởng về sức mạnh. Bạn không thể mạnh mà không tranh đấu.

Thiền đem tới an bình. An bình có sức mạnh riêng của nó, nhưng đó lại là một hiện tượng hoàn toàn khác. Sức mạnh được tạo ra từ cọ xát là bạo hành, hung hăng, nam tính. Sức mạnh – tôi đang dùng từ này bởi vì không có từ khác – sức mạnh bắt nguồn từ an bình, là nữ tính. Nó có cái duyên dáng của nó. Nó là sức mạnh thụ động, nó là tiếp nhận, nó là cởi mở. Nó không bắt nguồn từ cọ xát, đó là lí do tại sao nó lại không bạo hành.

Phật là mạnh mẽ, mạnh mẽ trong sự an bình của ngài, trong im lặng của ngài. Ngài mạnh mẽ như bông hoa hồng, ngài không mạnh mẽ như bom nguyên tử. Ngài mạnh mẽ như nụ cười của trẻ thở… rất mảnh mai, mong manh; nhưng ngài không mạnh mẽ như lưỡi kiếm. Ngài mạnh mẽ, như ngọn đèn đất nhỏ, ngọn lửa nhỏ cháy sáng trong đêm tối. Đó là một chiều hướng sức mạnh hoàn toàn khác. Sức mạnh này là cái chúng ta gọi là sức mạnh thiêng liêng. Nó không bắt nguồn từ cọ xát.

Tập trung là sự cọ xát: bạn tranh đấu với tâm trí mình. Bạn cố gắng hội tụ tâm trí theo một cách nào đó, hướng tới một ý tưởng nào đó, hướng tới một vật nào đó. Bạn bắt buộc nó, bạn đem nó trở lại mãi. Nó cố gắng thoát ra, nó chạy đi, nó đi lạc lối, nó bắt đầu suy nghĩ cả nghìn lẻ một thứ, và bạn đem nó lại và bạn bó buộc nó. Bạn đi vào tự tranh đấu. Chắc chắn sức mạnh được tạo ra; sức mạnh đó cũng hại như bất kì sức mạnh nào khác, sức mạnh đó là nguy hiểm như bất kỳ sức mạnh nào khác. Sức mạnh đó sẽ lại được dùng để làm hại ai đó, bởi vì sức mạnh tới từ cọ xát là bạo hành. Cái gì đó bắt nguồn từ bạo hành thì sẽ là bạo hành; nó sẽ mang tính hủy diệt. Sức mạnh tới từ an bình, không cọ xát, không tranh đấu, không thao túng, là sức mạnh của hoa hồng, sức mạnh của ngọn đèn nhỏ, sức mạnh của nụ cười trẻ nhỏ, sức mạnh của khóc lóc của phụ nữ, sức mạnh ở trong những giọt nước mắt và trong những giọt sương sớm. Nó là mênh mông nhưng không nặng nề, nó là vô hạn nhưng không bạo hành.

Tập trung sẽ làm cho bạn thành người có ý chí. Thiền sẽ làm cho bạn thành cái trống rỗng.

Đó là điều Phật đang nói cho Sariputra. Prajnaparamita có nghĩa đích xác là ‘thiền định, minh triết của cõi bên kia’

Bạn không thể đem nó tới nhưng bạn có thể cởi mở với nó. Bạn không cần làm bất kì điều gì để đem nó vào trong thế giới. Bạn không thể đem nó tới; nó ở bên ngoài bạn. Bạn phải tan biến để cho nó tới. Tâm trí phải dừng lại để thiền có đấy. Tập trung là nỗ lực của tâm trí, thiền là trạng thái vô trí. Thiền là nhận biết thuần khiết, thiền không có động cơ trong nó.

Thiền là cái cây lớn lên mà không có hạt mầm: đó là phép mầu của thiền, điều ảo thuật, điều bí ẩn. Tập trung có hạt mầm trong nó: bạn tập trung với một mục đích nào đó, có động cơ, nó là có động cơ. Thiền không động cơ. Thế thì tại sao người ta phải thiền nếu không có động cơ?

Thiền đi vào trong sự tồn tại chỉ khi bạn đã nhìn vào trong tất cả các động cơ và thấy thiếu chúng, khi bạn đã đi qua cả vòng động cơ và bạn đã thấy cái giả dối của nó. Bạn đã thấy rằng động cơ chẳng dẫn đến đâu cả, rằng bạn cứ đi vòng tròn mãi; bạn vẫn còn như cũ. Động cơ cứ tiếp tục dẫn bạn đi, hướng bạn đi, gần như đưa bạn tới điên khùng, tạo ra ham muốn, nhưng chẳng đạt được cái gì cả. Đôi tay vẫn còn trống rỗng như trước. Khi điều này đã được thấy rõ, khi bạn đã nhìn vào cuộc sống của mình và thấy tất cả các động cơ của mình đều thất bại…

Không động cơ nào lại thành công cả, không động cơ nào lại đem được hạnh phúc cho bất kì ai. Động cơ chỉ hứa hẹn, hàng hóa chẳng bao giờ được giao. Động cơ này thất bại thì động cơ khác tới và lại hứa hẹn nữa với bạn… và bạn lại bị lừa nữa. Cứ bị động cơ lừa đi lừa lại mãi, rồi một hôm bỗng nhiên bạn trở nên nhận biết – bỗng nhiên bạn nhìn vào nó, và chính cái nhìn đó là việc bắt đầu cho thiền. Nó không có hạt mầm trong đó, nó không có động cơ trong đó. Nếu bạn thiền về cái gì đó, thế thì bạn đang tập trung, không phải là thiền. Thế thì bạn vẫn trong thế giới – tâm trí bạn vẫn là phàm nhân. Cho dù là bạn thiền để đạt tới Thượng đế, bạn vẫn cứ là phàm nhân. Cho dù là bạn thiền để đạt tới niết bàn, bạn vẫn cứ là phàm nhân- bởi vì thiền không có mục đích.

Nguồn : Tâm kinh - OSHO

Hỗ trợ nhanh
HN 0988 33 70 89
HCM1 0975 936 397
HCM2 0166 296 3507
0243 8543 644
8h - 21h tất cả các ngày
Thực dưỡng là gì
Như Châu
Thực tức là thật là đúng, dưỡng là chăm sóc. Thực dưỡng là chăm sóc đúng cách không làm bừa, chăm sóc thật sự chứ không qua loa.

 
Bài viết mới
Sự thần kỳ của mật chú
5.047 người đã xem
Bảy cánh cửa bản ngã đi vào
3.148 người đã xem
Nhiều người xem